Nhân Chứng Channel gặp “quái nhân” trong căn nhà nhỏ ở Cần Giuộc, Long An, đúng hôm anh đang tất tả chuẩn bị cho bữa cúng 100 ngày của ba mình. Không đứng dưới ánh đèn sân khấu, thấy anh vẫn bình thường như bao người, với những mất mát và buồn vui dung dị nhất của cuộc đời.

“7 tuổi, Tân theo chân các đoàn sơn đông mãi võ bán thuốc tễ, thấy các anh các chú diễn công phu thì học theo. Mới đầu cũng nghĩ sơn đông mãi võ là bùa phép, sau mới biết tất cả đều có cái mẹo cộng với sự tập luyện cả. Như trò dao chặt vào người, con dao đó không mấy bén, cộng với cách chặt biết điểm dừng đúng lúc, sẽ không tổn hại cơ thể. Ban đầu vì con nít ham vui, thích đi đây đi đó làm trò, chẳng ngờ thành cái nghề cho đến bây giờ”, anh nhớ lại thời chập chững vào nghề. Thời sơn đông mãi võ còn thịnh, Hoàng Tân rong ruổi khắp Sài Gòn và tỉnh lân cận, với những trò khiến người ta rợn tóc gáy: uốn cong thanh sắt, nuốt lửa, nhai bóng đèn,… Sân khấu chỉ là những con hẻm, bãi đất trống, chợ búa… không đèn, không nhạc.

“Về sau, theo sự đi lên của nghề, Tân gia nhập đoàn xiếc Vũng Tàu. Được các bậc thầy chỉ dạy thêm về kĩ năng biểu diễn, mình bắt đầu bước lên sân khấu. Bấy giờ, công nghệ chưa phát triển, anh em xiếc và nghệ sĩ Sài Gòn có một điểm tụ tập đặc biệt. Chỉ là một hàng cà phê vỉa hè sau lưng bệnh viện An Bình (Q.5), không tên, nhưng chẳng biết ai đó đã gọi nó bằng ba chữ mĩ miều “Hương Mùa Thu”. Nói đến Hương Mùa Thu, trong nghề ai cũng biết. Đây là nơi 23 tháng Chạp các bầu show khắp nơi tìm đến “móc nối”, chọn nghệ sĩ về biểu diễn”, anh kể. Từ diễn đoàn, Hoàng Tân “cứng” nghề và bắt đầu tách ra “solo”, tự mày mò làm mới mình bằng những màn trình diễn “không khuyến khích làm thử dưới mọi hình thức”.

“Làm xiếc cũng là một nghệ sĩ. Nghệ sĩ muốn tồn tại, phải khác biệt. Không có trăm ngàn bài hát như ca sĩ và trăm ngàn trang phục như diễn viên, người diễn công phu chỉ có vài bộ đồ nhà võ và những trò diễn tương tự nhau. Nhưng không khán giả nào muốn xem hết người này đến người kia nuốt kiếm, múa lửa cả. Cho nên, người ta nhét 1 con rắn, mình phải nhét 4 con. Người ta nuốt kiếm thẳng, mình phải nuốt kiếm cong, người ta nuốt lên 3 cây, mình phải nuốt 7 cây, nếu không muốn bị đào thải”, anh nói về sự khắc nghiệt của nghề.

Thế là, anh dần nong kín lỗ mũi mình bằng rắn và đinh. Lưỡi anh chặn được cả một cánh quạt đang quay. Mắt anh kéo lê được cả chiếc thùng xe 2 người đang ngồi. Một mũi khoan đang mở cũng có thể đi thẳng vào mũi anh. Chẳng may, cách đây 3 ngày, trong một đêm diễn, mũi khoan bị gãy. Những mảnh vỡ văng ra tét vành môi. Đáng sợ hơn, mũi khoan ghim chặt vào mũi, máu phún ra. Khán giả la inh ỏi, anh điềm nhiên rút mũi khoan ra, hiên ngang cúi chào và lùi vào cánh gà, rồi đổ gục…

“Đứng trên sân khấu, dù thế nào cũng phải diễn cho trọn vẹn, làm cho tròn bổn phận. Xong đi vô, nằm xuống hay thế nào thì tính sau. Biết bao lần rồi, phỏng tay chân, trầy xước mặt mày, loét bao tử, vì dù gì cơ thể mình cũng là da là thịt. Lúc khỏe thì không sao, nhưng trái gió trở trời, mình mệt hơn người ta rất nhiều”, anh hạ giọng. Cạnh bên, một người phụ nữ đứng tuổi khẽ nhăn mặt, là mẹ anh. Bà tâm sự: “Chưa bao giờ tôi dám nhìn Tân diễn, dù là trên ti vi. Ghê quá… Một lần biết nó diễn là một lần tôi cầu nguyện. Bao nhiêu việc, sao không làm cái việc nào bình thường hơn”. Cứ tưởng người mẹ ấy đã quen với cái nghề của con, hóa ra không.

Còn chuyện gia đình, hơn hai năm trước, anh và vợ chia tay, sau quá nhiều tháng ngày lo lắng nhìn những vết thương ngang dọc trên cơ thể anh. Anh nói, anh buồn, nhưng không trách vợ. Cô ấy có quyền lựa chọn cho mình một cuộc sống tốt hơn. Hai đứa con ở lại với anh. Con trai lớn giờ đã là ảo thuật gia và cũng mê nghề xiếc. Anh không ủng hộ đứa nào theo nghề, nhưng cũng không cấm. Anh nói, nếu chúng thực sự muốn sống cùng nghề, tổ cũng chọn chúng, anh sẽ để mọi thứ thuận theo, cũng như anh ngày nào.

“Nhiều lúc, cũng mỏi mệt chứ, cũng ước gì mình là người bình thường, làm một công việc 8 tiếng bình thường. Nói vui thêm thì muốn… nhậu bình thường nữa, bởi cái nghề này say xỉn thì cực kỳ nguy hiểm, nên phải kiêng cử. Nhưng rồi lại tâm niệm, tổ cho mình cái nghề, kiếm cái chén cơm, thì mình sinh nghề tử nghiệp thôi. Chỉ gác kiếm khi mình hết sức…”, anh bộc bạch.
____________________________________________________
🌐Mình là Nhân – người chứng kiến và kể chuyện đời.
🌐Nhớ đăng ký kênh để cùng mình khám phá chuyện độc lạ, kỳ bí, sự kiện,… dọc đường.
🌐Cảm ơn mọi người đã theo dõi video. Mọi liên hệ, góp ý vui lòng gửi về:
E-MAIL: ngochoainhan108@gmail.com
ĐIỆN THOẠI: 0833797997 (Viber, Zalo)
FANPAGE:
🌐Ủng hộ Nhân Chứng Channel qua tài khoản: 0721000634646 (Chau Ngoc Hoai Nhan, Vietcombank Kỳ Đồng, TP.HCM)

#nhanchungchannel #xieccongphu #quainhan

© Bản quyền video thuộc về Nhân Chứng Channel. Vui lòng không reup dưới mọi hình thức.
© Copyright by Nhan Chung Channel – Do not Reup.

Nguồn: https://tinthethao24.com/

Xem thêm bài viết khác: https://tinthethao24.com/cau-long

5 COMMENTS

  1. MỜI MỌI NGƯỜI ĐÓN XEM PHẦN 2 TRÊN NHÂN CHỨNG CHANNEL https://www.youtube.com/nhanchungchannel ĐỂ NGHE ANH HOÀNG TÂN TÂM SỰ VỀ NGHIỆP DIỄN XIẾC NGUY HIỂM, VỀ GIA ĐÌNH KHÔNG TRỌN VẸN CỦA MÌNH…

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here